Prologue
-------
England - 1848
Mưa.. vốn chẳng là gì lạ ở xứ sở sương mù.
Điều lạ là một dáng người bé nhỏ ngồi một mình trên băng ghế ngoài công viên.
Bộ đầm đen trên người cô như tô đậm thêm cái sự u sầu của một ngày mưa tháng 10 ở London.
- Tại sao chị lại ngồi đây một mình?
Quay đầu về phía tiếng nói trong trẻo đó, cô thấy một cô bé, có lẽ tầm 5,6 tuổi, đầm hồng nhạt hợp tone với cây dù trắng.. cô bé nghiêng đầu nhìn cô đầy tò mò.
Ngạc nhiên khi thấy chính mình không hề khó chịu với sự quấy rối của cô bé nhỏ, cô nhẹ nhàng trả lời
- Vì chị thích ngắm mưa.
Bất ngờ cũng như khi xuất hiện, cô bé bỏ cây dù xuống, leo lên ghế ngồi cạnh cô rồi nở một nụ cười tươi như ánh mặt trời - nụ cười khiến cô trong phút chốc quên cả thở..
- Em cũng thích ngắm mưa. Nhưng mà mẹ em không cho em ra ngoài nhiều. Em phải trốn ra hôm nay đấy.
Rồi cô bé lại cười, tay đùa giỡn với những giọt mưa rơi đều đều xuống băng ghế.
- Anne! Anne! Con ở đâu rồi??
Thở dài.. cô bé nhỏ ngước đôi mắt đen láy lên nhìn cô..
"Đẹp quá..nhưng cũng buồn nữa.." cô bất thần nghĩ. Và một cảm giác lạ len lỏi trong lòng cô. Mà có lẽ cũng không hẳn là lạ..
- Em phải về thôi.. mẹ em đang kiếm em.
Cô bé nhảy xuống khỏi ghế, cầm lấy cây dù của mình rồi lặng lẽ bước đi. Nhưng chưa được hai bước thì quay phắt lại, chạy đến bên cô và khẽ hôn lên má cô.
- Em ko biết tại sao.. nhưng em muốn gặp lại chị lần nữa.. em thích cảm giác ngồi cạnh chị..
Và lần này thì cô bé đi thật. Không quay đầu lại.
Cô gái vẫn ngồi yên trên băng ghế.
Trời vẫn mưa.
Điều khác biệt có lẽ là nụ cười nhẹ trên khuôn mặt cô, nhẹ đến nỗi nếu ko để ý kỹ sẽ ko nhận ra được là cô đang cười.
- Có lẽ định mệnh lại muốn đùa giỡn với mình nữa rồi.. - cô thì thầm.
Khẽ đưa tay lên má, cô nhớ lại nụ cười như tỏa nắng của cô bé nhỏ..dường như ngày mưa hôm ấy ko lạnh lẽo như mọi lần.. nụ cười khiến cô cảm thấy ấm áp trong lồng ngực..
Phải..
Lồng ngực cô..
Lồng ngực không có trái tim..
--------///--------
(to be continued)
A/N: đột tử muốn viết nên có cái này đây :))))) ko đảm bảo nhưng sẽ cố ko đem con bỏ chợ :))))))
-------
England - 1848
Mưa.. vốn chẳng là gì lạ ở xứ sở sương mù.
Điều lạ là một dáng người bé nhỏ ngồi một mình trên băng ghế ngoài công viên.
Bộ đầm đen trên người cô như tô đậm thêm cái sự u sầu của một ngày mưa tháng 10 ở London.
- Tại sao chị lại ngồi đây một mình?
Quay đầu về phía tiếng nói trong trẻo đó, cô thấy một cô bé, có lẽ tầm 5,6 tuổi, đầm hồng nhạt hợp tone với cây dù trắng.. cô bé nghiêng đầu nhìn cô đầy tò mò.
Ngạc nhiên khi thấy chính mình không hề khó chịu với sự quấy rối của cô bé nhỏ, cô nhẹ nhàng trả lời
- Vì chị thích ngắm mưa.
Bất ngờ cũng như khi xuất hiện, cô bé bỏ cây dù xuống, leo lên ghế ngồi cạnh cô rồi nở một nụ cười tươi như ánh mặt trời - nụ cười khiến cô trong phút chốc quên cả thở..
- Em cũng thích ngắm mưa. Nhưng mà mẹ em không cho em ra ngoài nhiều. Em phải trốn ra hôm nay đấy.
Rồi cô bé lại cười, tay đùa giỡn với những giọt mưa rơi đều đều xuống băng ghế.
- Anne! Anne! Con ở đâu rồi??
Thở dài.. cô bé nhỏ ngước đôi mắt đen láy lên nhìn cô..
"Đẹp quá..nhưng cũng buồn nữa.." cô bất thần nghĩ. Và một cảm giác lạ len lỏi trong lòng cô. Mà có lẽ cũng không hẳn là lạ..
- Em phải về thôi.. mẹ em đang kiếm em.
Cô bé nhảy xuống khỏi ghế, cầm lấy cây dù của mình rồi lặng lẽ bước đi. Nhưng chưa được hai bước thì quay phắt lại, chạy đến bên cô và khẽ hôn lên má cô.
- Em ko biết tại sao.. nhưng em muốn gặp lại chị lần nữa.. em thích cảm giác ngồi cạnh chị..
Và lần này thì cô bé đi thật. Không quay đầu lại.
Cô gái vẫn ngồi yên trên băng ghế.
Trời vẫn mưa.
Điều khác biệt có lẽ là nụ cười nhẹ trên khuôn mặt cô, nhẹ đến nỗi nếu ko để ý kỹ sẽ ko nhận ra được là cô đang cười.
- Có lẽ định mệnh lại muốn đùa giỡn với mình nữa rồi.. - cô thì thầm.
Khẽ đưa tay lên má, cô nhớ lại nụ cười như tỏa nắng của cô bé nhỏ..dường như ngày mưa hôm ấy ko lạnh lẽo như mọi lần.. nụ cười khiến cô cảm thấy ấm áp trong lồng ngực..
Phải..
Lồng ngực cô..
Lồng ngực không có trái tim..
--------///--------
(to be continued)
A/N: đột tử muốn viết nên có cái này đây :))))) ko đảm bảo nhưng sẽ cố ko đem con bỏ chợ :))))))
Vampire hả bà=))
ReplyDeletelà gì mà ko đc bà kia?? :))) ngó bà comt tui hêta hứng viết luôn :)))
ReplyDeleteHỏi để biết ko cho hả=))
ReplyDelete