Tình hình hoàn toàn không khả quan hơn là bao nhiêu
trong ngày quay AKBINGO. Vẫn là một sự im lặng dày trục giữa Captain và Ace. Lần
này thì mọi người bắt đầu rì rầm, đưa mắt liếc nhìn nhau đầy lo lắng. Dĩ nhiên
hai người ấy vẫn làm việc hết sức chuyên nghiệp, nhưng từ staff cho tới AKB,
SKE members đều cảm nhận được sự nặng nề và căng thẳng lẩn quất quanh hai vị trụ
cột.. Tệ hơn nữa là hội bạn thân của hai người ấy bây giờ lại còn không dám tới
gần, chỉ biết tụ tập bàn tán xa xa, vẻ mặt ai cũng nửa lo lắng, nửa hốt hoảng…
May mắn thay.. mà không biết có phải may mắn hay
không nữa.. Quay xong AKBINGO thì Takamina có buổi photoshot riêng, trong khi
dàn senbatsu có buổi ghi hình với Music Japan. Như muốn chớp lấy cơ hội, Mariko
chớp lấy chỗ ngồi cạnh Acchan trong phòng chờ. Và cứ như biết chắc là bà chị lớn
sẽ làm thế, Acchan thản nhiên mở lời
-
Chị
không cần cố hỏi đâu, Mari-chan, em không có gì để nói. Cái này nếu muốn thì chị
đi mà hỏi Takamina, em muốn cậu ấy là người nói chứ không phải em.
-
Ơ..
– bị kê nguyên cái tủ chè ngay họng, Mariko chỉ biết lắc đầu – ngay cả cho chị
biết chuyện gì đã xảy ra cũng không sao? Mọi người ai cũng nhận ra sự bất thường..
và ai cũng lo lắng.. Hai đứa..
-
Em
biết chứ. Nhưng không phải là chỗ của em để nói. Em xin lỗi đã để mọi người phải
lo lắng. – Acchan cúi mặt, nhẹ giọng, nhưng sắc thái không hề thay đổi. Bình
tĩnh và có phần lạnh
-
Không
sao, nếu em đã nói vậy. – Mariko rút lui. Cô quen Acchan đủ lâu để biết nên dừng
lại khi nào. Có điều..có cái gì đó trong cách Acchan nói chuyện khiến cô bứt rứt
và ngờ vực. Cô không chỉ rõ ràng ra được..nhưng.. “Hừ.. thôi ráng chờ tới mai gặp Hana-chan.. ”
-------//-------
-
Hử?
hai đứa nó giận nhau?? Tôi không nghe nhầm đấy chứ? – Hanako lắc lắc đầu, lại
còn vờ ngoáy lại tai mình để chắc chắn là mình nghe chính xác thông tin từ 3,4
cái miệng thi nhau tuôn như mưa vào cô và Yuko – Hôm nhận điện thoại tôi tưởng
chỉ là chuyện nhỏ chứ?
-
Từ từ,
mọi người từ từ coi!! Tui chóng mặttttttt!! – Yuko khẽ rên rỉ rồi vùi đầu vô
vai Nyan. – Tại sao có 3 ngày thôi mà cớ sự lại đi tới nước này? Mình tưởng hôm
đi chơi mọi việc suôn sẻ lắm mà? Mariko, cái này là tại chị!! Ai bảo chị chuốc
Acchan uống rượu, nhiều khi nó xỉn vào rồi không kiểm soát được, đi làm trò xằng
bậy với Takamina cho nên… ứ ứ…
Yuko chỉ nói được tới đó vì Nyan đã bịt miệng cô lại
bằng miếng bánh mì và mặt mọi người trong bàn nhăn hí lại vì hình ảnh vừa bị nhồi
vô đầu…nhưng lại không thể hoàn toàn phản bác ý kiến của Yuko.
-
Không
lẽ đúng vậy thiệt sao chứ…? – Miichan, vẫn nhăn nhó vì bị nhồi hình-ảnh-không-lành-mạnh
vô đầu – Nhưng.. chẳng phải Mariko bảo Takamina cũng đã thừa nhận là cậu ấy
y..thích Acchan mà??
-
Nhưng
mà nó chưa có nói ra, Acchan cũng đã tỏ tình hay gì đâu.. – Yukarin trầm tư –
cái kiểu cứng đầu, bảo thủ như Takamina thì nó chắc ko muốn.. ờ.. sao nhỉ.. vượt
qua giới hạn trước khi….chính thức dating??
-
Trời
ơi thế kỉ 21 rồi mà trời ơi!! – Yuko đập đầu xuống bàn, thu hút vài cái nhìn từ
mấy bàn xung quanh – Ai đó đi rửa não nó đi cho rồi! Mình thấy mình mà là
Acchan, mình bỏ nó từ tám đời theo người khác thương mình cho rồi!
-
Vậy
ai là đứa nhăng nhẵng như đỉa đói bám lấy Nyan không rời ngay cả khi Nyan xua
như xua tà hả? HẢ?? Đồ lùn thứ hai kia? – Mariko bực dọc cắt ngang
-
Nhưng
mà em biết thừa là Nyan thích thế!! – Yuko cãi
-
Sao
em biết là Takamina không thích?
-
Em..
vậy chứ.. Hừ!! Vậy chứ chẳng phải mọi người nói là hai đứa giận nhau vì..vì…vì
Acchan xỉn quá làm tới sao…?? – Yuko đuối lí
-
Đúng,
nhưng lý do không phải ở chỗ Takamina nó thích hay không thích chuyện đó, mà là
ở cái đầu cổ hủ của nó kìa. Nhưng mà… - Mariko chần chừ - theo cách Acchan nói
chuyện.. sao ta có cảm giác như là Takamina nó trốn tránh vấn đề ấy..
-
Hmmm..nghe
có vẻ có lý.. nhiều khả năng cô bé hoảng quá nên đâm ra trốn tránh.. không chịu
đối mặt với Acchan. – Hanako nhận xét – đã vậy sao chúng ta không thử tới nói
chuyện với Takamina xem? Acchan đã đóng cửa cài then, không mở miệng.. sao
chúng ta không tới cái kẻ có vấn đề để nói chuyện? Có ai biết lịch làm việc của
Takamina hôm nay không?
-
Em
biết là cậu ấy có đi quay CM gì đó sáng nay, chiều thì tụi em quay hình Coming
Soon! – Miichan nhíu mày.. – rồi no3b ghi âm radio nữa. Vậy thôi.. chắc sẽ kết
thúc chừng…8-9h tối?
-
À
ha, may ghê, chị có phỏng vấn cho tạp chí, nhưng cũng sẽ kết thúc trước 9h..
no3b ghi âm radio ở đâu? Phòng thu âm ANN luôn hở?
-
Vâng.
-
Chị
sẽ tới. Có ai đi chung được nữa không? Ngoài 2 người trong no3b, dĩ nhiên –
Mariko trừng mắt ngó Mii khi thấy cô bé hăng hái tính giơ tay.
-
Chắc là mình đi được đó. – Yukarin vừa lướt
qua lịch làm việc vừa nói
-
Tôi
không chắc, tôi sẽ báo cho mọi người sớm nhất có thể. – Hanako nói – tuy tôi
cũng muốn trực tiếp tới nói chuyện với Takamina nữa, chuyện hấp dẫn thế mà..
-
Thôi
người đẹp ơi – Miichan thở dài – nghe kể lại thì vui lắm, Hana-chan phải ở đó
lúc có mặt cả hai người đó kìa. Nghĩ lại cũng thấy rùng mình..
-
Mình
không đi được rồi.. NyanNyannnnn~ mình muốn điiiiii~ Yuko rên rỉ
-
Kệ cậu.
Bận việc thì đi làm đi. Bu theo làm gì? Chả phải cậu phải đi Osaka vào sáng sớm
mai sao? Xong việc thì về nhà mà nghỉ ngơi đi. – Nyan thản nhiên
-
Quyết
định vậy đi. Giải tánnnn!! – Mariko, cảm nhận được nguy cơ sắp phải chứng kiến
những cảnh không hay ho gì cho lắm từ cái cặp đôi bên cạnh mình nên vội vàng cắt
ngang – thích rờ mó hay ôm hôn gì thì về nhà, hai đứa kia!
--------------//-----------------
Tối cùng ngày – 20:45
Takamina đã lịch sự từ chối lời đề nghị đến nhà cô
nấu ăn của Nyan và Miichan, có phần hơi vội vàng và hoảng hốt.. theo nhận xét của
Miichan..với lí do là tối nay cô đã hứa sẽ về nhà với mẹ và nhóc em trai. Rồi
biến mất trước khi hai cô bạn khịp phản ứng.
Mariko tới nơi thì thấy hai cô còn lại của no3b đứng
chờ trước cửa phòng thu. Hai cái lắc đầu, hai cái thở dài thườn thượt. Cô nhíu
mày..và không chịu thua. “Hừ..gừng càng
già càng cay nha con.. nhóc tưởng trốn về là được sao..Chị đây không dễ bỏ qua
thế nhá..” Mariko vừa nghĩ vừa nghiến răng trèo trẹo.
Chừng 5’ sau, Hanako và Yukarin chạy tới. Hanako đã
thu xếp để kết thúc sớm buổi chụp hình cho tạp chí. Sau khi nghe tường thuật lại
thì cô đưa mắt nhìn Mariko. Rồi nhe răng cười nham hiểm. Đúng là tư tưởng lớn gặp
nhau mà..
21:15 – 5 tên kéo nhau đi thoả mãn cái dạ dày trước
giờ G
22:00 – Nhà Takamina
-
Này,
em có chắc không đó, Miichan? – Mariko thì thầm
-
Chắc
mà..lần nào cậu ấy cả để cái chìa khoá dự phòng ở đó.. A! thấy chưa.. em nói rồi
mà! – Miichan la lên đắc thắng
-
Mà
em có chắc là nó sẽ về nhà không? – Yukarin băn khoăn – nó về nhà mẹ, rồi ngủ lại
luôn thì sao?
-
Cậu ấy
ít khi ngủ lại lắm.. Chỉ về ăn tối rồi thăm hỏi thôi. Đi làm từ đó thì phải dậy
sớm, xa lắm.. Chưa kể sáng mai tụi em đi quay PON! nên cậu ấy sẽ về thôi. Mọi
người vào đi, lẹ lẹ..
Cả lũ kéo nhau vào nhà…Takamina. Mariko khẽ đặt túi
đồ ăn cô mua lên bàn. Món ưa thích của Takamina, lỡ đâu sau buổi tra khảo, nó hết
hơi hết sức thì còn có gì bồi bổ cho nó.. Lỡ cô Capt bé nhỏ có chuyện gì chắc
thân già cô cũng không sống nổi với Acchan.
22:30
3 trên 5 mạng đã lăn ra ngủ khò, chỉ còn mỗi Mariko
và Hanako ngồi “đàm đạo”. Chợt có tiếng bước chân tiến gần tới cửa, cả tiếng cười
khúc khích vọng từ ngoài vào. Giọng cười của Takamina. Mariko và Hanako nhướn mắt
nhìn nhau..tay lay mấy cái túi ngủ bên cạnh dậy..rồi cả lũ nhanh chóng trốn ra
phía bếp.
-
Tại
sao chúng ta phải trốn? em tưởng chúng ta đánh phủ đầu?? – Mii ngơ ngác
-
Shhhh..
chị có cảm giác chúng ta sẽ có kịch coi – Mariko thì thào
Cạch.
Takamina..
……
…
..
..và…theo sau cô là..
Acchan!
-
Cái..
hmmmpp – Mii hớ hênh buột miệng thì bị mấy cái tay kịp thời bịt lại.
Và trước sự ngạc nhiên tột độ của 5 kẻ rình rập
trong bếp, hai kẻ vừa vào nhà kia hoàn toàn không có vẻ gì của hai người giận
nhau..còn chưa nói tới hai nụ cười đầy…hạnh phúc kia nữa chứ. Cứ như hai người ở
trên chỗ làm và hai người này không phải là một ấy. 5 cặp mắt nhìn nhau, ngơ
ngác có, khó hiểu có..kinh dị có. Ủa sao lại kinh dị? là Mii.. cô hất hất đầu về
phía hai người trong phòng khách..
..đang ôm nhau..
Thịch
5 cặp mông cùng lúc hạ cánh xuống đất. Shock tập 1.
Acchan lúc này đã hơi buông Takamina ra, và kéo cô
nhỏ ngồi xuống sô pha. Hai người rủ rỉ rù rì gì đó, cười khúc khích, rồi..
Acchan đưa tay lên vuốt nhẹ má Takamina..rồi cúi xuống..hôn
lên môi bạn mình..
5 người hoá đá. Shock tập 2. (Nói shock thấy còn nhẹ
quá..)
Không phải chỉ vì Acchan hôn Takamina…mà vì
Takamina không những không tránh ra, mà còn đáp lại nụ hôn đó..tay cô tìm tới
eo Acchan, kéo Acchan lại gần hơn.
Shock tập 3.
Gió lạnh thổi qua bếp. 5 hòn đá vỡ vụn thành bụi
bay lất phất. “Chắc dĩa cơm khi tối có độc
rồi” 5 cái đầu cùng nghĩ.
-
Em
biết mà.. chắc chắn là thế! – Mii thì thầm đầu tiên, giọng yếu nhớt
Cả lũ đưa mắt nhìn Mii, không tiếc gì chuyện dứt mắt
khỏi cái cặp đôi đang tình tứ ngoài kia.
-
Chắc
chắn là em đang mơ rồi, ai nhéo em cái đi – Mii cười méo xẹo
4 cái tay thò tới mặt Mii, nhéo không thương tiếc,
4 cái tay còn lại bịt miệng Mii trước khi cô bé kịp la làng vì đau.
-
Tôi
nghĩ là tôi đoán được chuyện gì rồi.. – Hanako lên tiếng.. vẫn có phần nào
không tin tưởng lắm vào mắt mình.
-
Chúng
ta ra mặt chứ? Tôi muốn xách dép tán vô đầu hai đứa nó cho tới khi nào sự thật
lòi ra thì thôi – Mariko sầm mặt – và bắt quả tang tại trận là hay nhất.
4 cái gật đầu.
5 người đứng lên, nhẹ nhàng lách ra khỏi chỗ trốn..
Hai tên trên sô pha vẫn không hay biết nguy hiểm
đang tới gần….
-
Buối
tối vui không, hai đứa?
Hai cái đầu giật mình tách nhau ra, quay lại.
Năm cái mặt cười lạnh lùng. Tay chống nạnh. Mắt toé
lửa.
---------//------------
(to be continued)
bà nữa, có tin tui qua bomg bà ko=)). Hay ghê lần nào tui cũng xé tem=))
ReplyDeleteCái gì?? Bomb gì? tui update cho mà bà chê cái gì?? bom đi, tui dẹp luôn! =))=))=)) tem tiếc gì ở đây =))=))
ReplyDeletetui ko có chê, tui kiu bà viết tiếp nghe chưa=)). Bà ko viết ai xé tem cho=))
ReplyDelete