20h46 – 15/4/2011 – Ngày chưa internet.
Sau một cơ số sự cố ko nhỏ thì...chậc, mình cũng lại chưa có internet. Thiệt là nhục. Nhưng uh thì..thôi, đi coi một cách đàng hoàng cái Tokyo matsuri vậy.
Mình rất hay mở miệng bảo ghét bé này, anti bé kia.. hahaha..nhưng thực ra mà nói, mình ko ghét ai trong AKB cả..có chăng là vì cái sự có mặt của bé đó đôi khi khiến cho bạn Capt mất chỗ/ mất phần/ bị đè xuống thì mình la làng chơi vậy thôi.
Mình có 1 cái cảm giác chung mỗi khi xem concert của AKB. Yêu quí các bé kinh khủng. Thương và khâm phục các bé kinh khủng. Cho dù là trình diễn có ko tốt. Cho dù là các bé hát chưa hay..cho dù có sai sót..nhưng sự nỗ lực đó, những giọt mồ hôi và những nụ cười đó..với mình nó đẹp ko cách gì tả được. Mình không có thời gian đi soi hết các bé.. Với mình, AKB mãi mãi vẫn chỉ là AKB với những thành viên đầu tiên. Mình không quan tâm bây giờ hay sau này, AKB có thêm bao nhiêu bé mới, với mình..original members đã, đang và sẽ luôn luôn ở một vị trí ko thể thay thế. Có ai chịu đựng những khó khăn như các bé ấy? Có ai đủ kiên trì và nỗ lực như các bé ấy? Các em kenkyusei mới, gia nhập khi AKB đã quá nổi trội..nhờ ai? Nhờ các bé original.
Trong Tokyo Matsuri, dưới cơn mưa tầm tã suốt từ chiều, kéo dài dai dẳng trong cả concert, ai là người hứng chịu những giọt mưa ấy? Các bé front girls. Dĩ nhiên các bé là idol, các bé không được thể hiện mình đang mệt, không được lộ ra mình uể oải..nhưng nhìn các bé, dưới mưa, hát và nhảy hết mình..với mình mà nói, là hình ảnh đẹp nhất. Là Acchan, nét mặt I’m boring. Là Yuko, hôm đó có vẻ buồn vu vơ đâu đó nhưng vẫn hết mình. Là Nyan, là Mari-chan, là Miichan, là Chin.. Là Takamina, người không biết mệt mỏi, dẫn dắt các bé trong suốt concert.. Những hình ảnh đó chẳng phải đẹp lắm sao?
Tuy thực tế, các bé bây giờ.. nổi tiếng hơn, hoạt động nhiều hơn, đi show này đến show kia..cái sự hồn nhiên ngày xưa đó cũng không còn lại nhiều..những giây phút ở cạnh nhau càng lúc càng ít đi..nhưng cứ thấy các bé ở cạnh nhau, mình lại thấy một tình bạn, một sự gắn kết mãnh liệt không gì phá bỏ nổi.. Dù cho sau này, các bé có đi đâu, có Tốt Nghiệp mà rời bỏ AKB đi nữa..tình bạn đó, mình tin rằng sẽ vẫn bền vững như lúc này.
Thôi ko nói nhảm nữa.. mình chỉ mong.. các bé hãy cứ giữ trong mình nhiệt huyết đó, tình yêu đó, nỗ lực đó trong suốt chặng đường dài sắp tới. Để không quên được mình đã là và mãi mãi là một thành viên của idol group AKB48. Để không quên đi mình đã bắt đầu từ con số 0 như thế nào. Để không quên đi bên cạnh mình đã có những người bạn tuyệt vời ra sao, những fans trung thành luôn cổ vũ mình dù có chuyện gì đi nữa. Hãy nhớ và tự hào mình là thành viên AKB48, nhé các bé.
P/S: *bias mode*
Bạn ơi, bạn cứ cười vậy đi. Mình đi chết cho coi. =)) =)) =)) =))
No comments:
Post a Comment