Monday, May 23, 2011

Takamina and 3rd Election.

Tất cả những gì cần nói về Akip, TGSK hay AKB đối với Takamina bây giờ.. bác Ru đã nói hết cả rồi.. Nhưng chả hiểu sao mình vẫn có cảm giác muốn viết về chuyện này.. Là fan của bạn, wota của bạn, hardcore fangirl..mình muốn thể hiện một cái gì đó về vấn đề Election. Mình không muốn phân tích vị trí của bạn, vừa đau tim, vừa mệt óc. Mình không muốn đánh giá hay có tầm nhìn gì sất! Mình chỉ  muốn nói về suy nghĩ của 1 fangirl.. một người mà tự bản thân cho rằng hạnh phúc của Takamina lớn hơn tất thảy những thứ khác, kể cả sự nghiệp của Takamina.

Thời gian này là thời điểm đánh dấu 1 năm tròn mình biết Takamina và AKB48. Và mình đang bận đến ngập đầu, không thở nổi. Nhưng mà nếu mình ko get this out of my chest, I will gone wild, insane, whatever it is.

Sáng sớm nay nói chuyện với Ru, mình mới phát hiện ra.. kì Election số 1, kết quả giữa kì cả 2 lần của Takamina đều là hạng 3. Đùng 1 cái kết quả cuối cùng là hạng 5. Không hiểu nổi. Không ai hiểu nổi. Bản thân bạn nói rằng mình shock. Mình có thể hiểu được cảm giác của bạn, của fans của các anh.. Bạn lúc đó có lẽ chưa hiểu được thế giới showbiz bạn đang ở trong đó có thể tàn nhẫn và bất công như thế nào.

Election thứ 2, bạn vẫn shock, nhưng phản ứng đã bình tĩnh hơn, trưởng thành hơn và chín chắn hơn. Bạn đã có thể nói rằng bạn tự hào vì những gì bạn có, bạn sẽ vẫn là Takahashi Minami cho dù vị trí của bạn ở đâu đi nữa, và bạn sẽ không thua cho bất kì ai tình yêu của bạn với AKB. Bác Ru đã nói là bạn lớn hơn nhiều lắm, lớn hơn qua từng kì Election. Lớn hơn qua những lần bị dội nước đá vào mặt. Lớn hơn qua những gánh nặng bạn mang trên vai.. Và bạn giữ đúng lời hứa của bạn, không là một ai khác ngoài Takahashi Minami..không là ai khác ngoài trừ một cô nhỏ hết mình vì công việc và hết lòng lo lắng, chăm sóc mọi người.

Phải, nếu bạn không làm những việc đó, staff vẫn sẽ làm, các cô bé vẫn sẽ nghe theo.. Nhưng con người ta nghe theo vì đó là yêu cầu khác với việc người ta tự nguyện đi theo. Staff có thể bảo các bé thế này, bảo các bé thế kia, sure, nhưng nếu là bạn, các bé sẽ tự nguyện làm theo tất cả những gì bạn hỏi hoặc yêu cầu. Không một thắc mắc, không một câu hỏi. Tại sao? vì các bé quá yêu thương bạn, quá kính trọng bạn. Đối với các bé, bạn cứ như cha, mẹ, anh, chị, bạn thân.. người mà các bé luôn có thể dựa vào khi gặp rắc rối. Đó là bản tính của Takamina..bạn quan tâm, chăm sóc mọi người vì bạn muốn thế. Các bé nghe lời bạn vì các bé muốn thế. Vậy đó. Captain làm gì? Leader làm gì? Official làm gì? khi mà các bé vẫn sẽ theo bạn dù bạn có mang danh Leader hay không? Cuối cùng lại, những chức danh đó, những lời khen ngợi mỹ miều đó, những tán dương hy sinh của bạn đó...chỉ trở thành gánh nặng vốn đã không nhỏ trên vai bạn. Bạn có nhận ra mình được mọi người nghe theo hay không? 90% là có. Vì vậy bạn luôn tình nguyện giúp đỡ staff trong việc nhắn nhủ hoặc lo cho các bé.. Nhưng nếu trước đây bạn làm vì bạn muốn, thì vây giờ có thêm 1 phần gánh nặng của trách nhiệm trên vai bạn. Gánh nặng của cái danh Captain. Gánh nặng của cái danh Leader. Bạn không hề đòi hỏi sự vinh danh đó. Bạn không hề trông mong những gì mình làm sẽ được đền đáp...mà có lẽ với bạn, sự tin tưởng, kính trọng và yêu thương từ các bé đã là một sự đền đáp ngoài mong đợi của bạn rồi.. Vậy thì.. Akip, thực sự thì bác muốn gì ở Takamina?

Bác Ru bảo hồi đó đó, hàng handshake event của Takamina đã lắm. Không như bây giờ đâu. Đáng lo lắm..Mình đã nghĩ, vì cá nhân mình, khi mình đã yêu thích cô gái này, mình tự hiểu mình sẽ không thể nào dứt ra được khỏi sự thu hút rất riêng của bạn. Bạn không cao, bạn không quyến rũ, bạn không nữ tính, và nhiều cái không nữa.. nhưng những thứ bạn có, cho mình nhiều trải nghiệm hơn tất cả những gì một idol khác có thể. Mình bias, uh đấy, ai bảo thế thì mình nghe. Nhưng mà đối với mình, cái chuyện wotas rời bỏ bạn, hay fans ko thích bạn nữa..cứ như là kim đâm ấy. Có nhiều lý do lắm. Mình nghĩ vậy.. Các anh thấy bé khác hấp dẫn hơn. Các anh thấy bạn không còn những gì các anh trông đợi. v.v.. Có một lý do mà mình nghĩ, có thể nghe vô lý, nhưng các anh mệt mỏi vì bạn. Tại sao? Tại bạn mất dần, mất mòn vào trong cái mê cung AKB. Bạn từng là Kami 7. Là center của những bài hát cũ cùng những perf ngày đó, cùng với Acchan. Luôn luôn. 2 bạn đứng đó, cạnh nhau, vai kề vai, chính giữa sân khấu. Bây giờ bạn end up ở đâu? ở hàng 2, hàng 3, ở bên rìa sân khấu! Bạn biến mất dần khỏi tầm mắt của các anh.. Đi coi concert thì chắc cũng phải soi lòi mắt mới tìm thấy bạn. Coi perf thì nhờ các anh cameraman và editor, le lói bạn được vài cái lướt qua. Thế đấy, thì bảo các anh làm sao? các anh mệt chứ. Thôi thà các anh kiếm bé nào nổi hơn, được screen time nhiều hơn, accessible hơn cho khỏe. Mình đây này, có ko? CÓ. Không những có mệt mỏi vì tìm kiếm bạn trong 1 rừng các bé xinh hơn, cao hơn, thu hút hơn mà còn hậm hực, tức tối vì tại sao ko thấy bạn đâu, chả hiểu bạn trốn xó nào mà camera không lia tới... Đó, những cái nho nhỏ như vậy.. tích góp lại..

Mình đồng ý với bác Ru cái câu là nếu bạn ấy nghĩ cho mình nhiều hơn 1 chút, có khi lại hay hơn. Uhm, dẹp AKB đi. Dẹp Captain đi. Dẹp Leader đi. Tại sao mình thích Shin Domoto? Tại sao mình thích Mujack? Vì bạn 1 mình. Không có 1 cái AKB stick ở phía sau, ở trên vai, trên cổ bạn. Không có 1 rừng bé gái xung quanh để bạn phải lo lắng, phải để tâm. Bạn là bạn. Là Takahashi Minami. Không phải Team A Captain. Không phải AKB Leader. Đơn giản.

-------------------

Girl, I only have 16 votes for you this Election. I know that is nothing. I know that will not gonna push you up anywhere, 16, not like 160 or 1600. But that is all I can do now. I am, desperately want to see you, stand there proudly, make another speech yourself about your new, higher position. I am, desperately, want to see that smile on your lips, that brightest smile that always take my breathe away, shining on the stage, that night. I really am. And I believe in you. My little girl. Like I never believe in anything else in this world. So, whatever it rank, wherever you will stand, I will be on your side. Always. Just smile, little Minami.

Just smile.  

No comments:

Post a Comment