Mình cứ nghĩ là mình đã khóc hết cho đêm qua rồi chứ.. Vậy mà giờ về nhà, coi cái clip phát biểu của Bạn, mình lại ko thể nào kìm đc. Sao bạn có thể cười như thế? Sao bạn có thể, 1 mình, đứng giữa 150 cô gái, động viên họ, cổ vũ họ, và còn tuyên bố sẽ bảo vệ họ.. khi bạn chỉ ở vị trí thứ 7? Mình ko phán xét chuyện vị trí 7 hay 5..nhưng... tại sao bạn ko thể vì bạn, dù chỉ 1 lần? Tại sao bạn không thể vì chính bản thân mình mà đứng đó, phát biểu 1 câu gì đó cho chính bạn? Takamina ơi..
Clip của Acchan. Acchan khóc. Bạn khóc. 2 người khóc dữ dội như nhau. Mình nghĩ mình hiểu. Nghĩ thôi. Tức là theo ý mình thì mình hiểu. Còn thực tế thì ma mới biết nhưng mình ko quan tâm. Bạn khóc vì Acchan có lại đc vị trí của mình, giành lại cho original girls cái chỗ đứng vốn có, mà theo mình nghĩ, là niềm tự hào của original. Bạn khóc, Mariko khóc, Miichan khóc. Khóc mừng Acchan. Uh thì mình mừng.. Uh thì mình vui cho Acchan. Nhưng tâm trạng mình chỉ tới đó. Bạn vẫn tươi cười chụp ảnh ôm Acchan và Mii sau backstage đấy thôi? Sao mình không cười nổi thế? Cứ thấy bạn cười là mình lại chỉ muốn khóc thôi. Cứ thấy bạn đứng đó, mắt rơm rớm nước nhưng môi vẫn cứ cười nụ cười ngây ngô, tràn đầy tự tin của bạn, là mình lại khóc. Tại sao? Tại sao? Tại sao? Why this world HAS to be so unfair????
Uh thì senbatsu sousenkyo chỉ 1 kì single. Uh thì chỉ 1 năm 1 lần. Nhưng nó quan trọng với bạn, quan trọng với mình, nó thể hiện độ popular của bạn.Và với mình, nó thể hiện tình yêu của fans dành cho bạn nữa. Mình hiểu là số phiếu bầu quá cao, chẳng làm gì đc.. nhưng mình cũng nghĩ là vị trí thứ 4 của bạn lúc kết quả sớm đó, đã khiến các anh phần nào chủ quan. Tại sao các anh lại chủ quan? Mình thề mình chỉ hận là mình không mua đc 1000, 10000 đĩa để vote cho bạn, chứ nếu mình mua được, mình sẽ không bao giờ tiếc. Mình thực sự không mơ gì đến giấc mơ bạn no 1 Senbatsu, mình chỉ mơ giấc mơ bạn ở vị trí trên 5. Mình chỉ mơ giấc mơ bạn có nhiều screen time hơn, mơ giấc mơ bạn có nhiều sự chú ý hơn, mơ giấc mơ bạn tiến đến gần hơn giấc mơ của chính bạn hơn. Mình vốn lâu nay chỉ biết có mình bạn. Mình có để ý đến original girls, có để ý đến AKB, có yêu quí AKB với cái tình thương của 1 người thích hoa, nhưng lại ko hiểu gì nhiều, chỉ biết đứng xa xa ngắm. Còn bạn, mình yêu bạn cái tình yêu của 1 tên fan điên khùng chỉ biết tới oshimen, 1 người chị lớn tuổi hơn lo lắng và yêu thương em gái, một người kém cỏi hơn ngưỡng mộ những gì bạn có thể làm được, và 1 người bình thường yêu thương cái đẹp xuất phát từ bạn. Mình yêu bạn và AKB như thế.. Nhưng dường như cái tình yêu với AKB đang càng lúc càng thu hẹp dần.. Mình biết bạn yêu AKB, mình biết bạn hết lòng vì AKB, mình biết bạn coi AKB như gia đình. Nhưng...mình chỉ không thể nào chịu đựng nổi..
Takamina à, dù cho thứ hạng của bạn có là bao nhiêu đi nữa, mình bẫn yêu bạn. Bạn biết mà, phải không? Takahashi Minami sẽ mãi mãi là Takahashi Minami. Không gì có thể thay đổi đc sự thật đó, cũng như không gì có thể thay đổi tình yêu của mình dành cho bạn.
Uh thì hạng 7. 7 thì sao? số 7 đẹp. Vậy thôi. Mình cũng chỉ cần thấy bạn cười. Bạn nhớ cười nhé. Cho dù bây giờ, và khoảng thời gian tới, mình có lẽ sẽ vẫn cứ khóc khi thấy bạn cười, nhưng coi như mình khóc thay cho bạn vậy. Và rồi mình sẽ lại điên loạn, lại bấn, lại la hét om sòm khi xem bạn bựa ở đâu đó, khi thấy bạn COOL, khi mua hàng của bạn..
Takahashi Minami. Ganbare. You are my no 1.
No comments:
Post a Comment